Notes On Music & Arrangements

Cành Hoa Trắng - The White Flower
Phạm Duy

This is a very popular song by Phạm Duy and I am pleased to say the guitar arrangement, written about 1970, has also been well received by listeners and guitarists. It is fairly easy (the chords sound complex but fall naturally on the fingers) and can be played by a classical guitarist with about three years' training. The melody in the minor part should be played wherever possible on the warm-sounding 4th and 2nd strings, with a certain amount of portamento (gliding) and vibrato, which MIDI does not convey.


Thu Ca Điệu Ru Đơn
Phạm Duy

Phạm Duy was inspired by Paul Verlaine's

Chanson d'Automne

Les sanglots longs
Des violons
De l'automne
Blessent mon coeur
D'une langueur
Monotone
. . . . .

In the guitar arrangement, the violin's sound is evoked by playing the melody with portamento (gliding from note to note), where possible (e.g. the very first two notes of the melody). Unfortunately this can't be translated into MIDI, but should be kept in mind when playing. I took many liberties with the original melody in the latter sections and replaced some phrases with chord sequences, in the belief that it is more important to evoke the mood and thoughts than to follow the melody.


Giọt Mưa Thu - Autumn Rain
Đặng Thế Phong

Đặng Thế Phong died at the age of 24 after struggling with poverty and disease and it is said that he was sensing his death approaching when he wrote this song. The song could have been influenced by Paul Verlaine's Chanson D'Automne.

The introduction evokes raindrops dripping faster and faster. The artist's mind, perhaps as he lies on his sickbed, rambles with the sound of raindrop, which is again evoked by various guitaristic effects (arpeggios on the bridge, pizzicatos, harmonics). Finally, in the concluding measures, the artist's mind regains composure (as indicated by the stately regular chords pattern), then transcends his despair in a calm acceptance of fate (which I rendered by playing the final melody in harmonics).

Technically it is a tricky piece to arrange, being based mostly on the pentatonic scale which present limited harmonic possibilities and having a slow rhythm which can become rapidly boring on the guitar. I approached this problem by taking many liberties with the melodic line.

See Phạm Duy homepage for more details on Đặng Thế Phong.


Giáng Sinh Tối Ám - Dark Christmas
by Mai Anh Tuấn

When arranging this song, I pictured the author (a good friend of mine) staggering across the streets of Auckland, New Zealand, full of dark thoughts. The brassy trumpet sound and blues-style syncopations try to render this mood and the hesitating steps. At one stage he stumbles and falls - to the sound of crashing cymbals etc. The pure sound of a choir - rendered on guitars - brings temporary relief. Then in the last four notes, he finally bursts out: "It's your wedding night"...


Rừng Thu
by Mai Anh Tuấn

Mai Anh Tuấn was inspired by Mùa Thu Trong Thung Lũng and Lá Thu to write this song. In this arrangement, the strings' sound is the voice of the wind in the trees and the piano represents the man's thoughts and feelings. In the woods where he and the woman once walked together, the soft whispering of the wind brings to the man rising memories (evoked by rising chord sequences). His thoughts become more and more agitated, with question marks in the piano accompaniment, but gradually subsides. Then the forest responds with the soothing voice of strings. Finally man and nature harmonize. A feeling of the vastness of nature is evoked by the soft low string base.

When MATuan heard my arrangement of his song, he wrote the following:

The song starts with the strings, which gently leads the audience back to the past. I feel like it was your intention to have the piano as the man, and the strings as his lover. In the B stanza, the piano is suđenly stronger, and tells about some misfortune that befell the couplẹ It also expresses the man 's discontent with the misfortune. The piano becomes softer, the discontent becomes a calm yearning for his Love.

The stanza A repeat, in strings, represents the spirit of his Lover coming back to the Valley, gently at first. The variation in volume express the spirit (or the wind) hovering over the valleỵ In the closing stanza, the string and the piano join together to express the reunion (or the longing of the reunion) of the Man and the spirit of his Lover.


Thiên Thai
by Văn Cao

The arrangement is for a soprano solo and four-part (Soprano-Alto-Tenor-Bass) choir, backed by Đàn Tranh. Unfortunately the "choir" in the MIDI list of instruments sounds ghostly rather than heavenly, so I used the flute for the soprano soloist and strings for the choir parts. Please contact me for the score if you want it.

Thiên Thai (Fairyland), a Vietnamese classic, starts in the Vietnamese pentatonic and ends in the Western diatonic. To me it evokes the way that the Vietnamese people has embraced Western culture and as a result lost their "Thien Thai". The ethereal Đàn Tranh evokes trembling peach petals, falling leaves, water in the stream:

Mấy cung trìu mến
Như nước reo mạn thuyền

Âm ba thoáng rung cánh đào rơi

A sound stirred, a peach petal fell,
A flimsy boat floated under the flowers

Dreamily the oars stirred the limpid water

(see also complete lyrics and English translation)


Thuyền Viễn Xứ - The Boat Leaving For Distant Shores
by Phạm Duy

Phạm Duy relates that the lyrics were from a poem given to him by Huyền Chi, a young female fabric seller in Saigon's Bến Thành market. It expresses her longing for her native North and hit a chord with the many Northerners who migrated to the South at that time (1954), and later, no doubt, those who left Vietnam altogether in and after 1975.

Inevitably with a guitar tremolo piece, shades of the Recuerdos De la Alhambra creep in, more so in this case because the feeling of nostalgia is quite similar.


Ngậm Ngùi
by Phạm Duy

The title means "Grief, sadness" and I have never worked out why it is named so! The verse, by Huy Cận, is about dreaming, melancholy, love perhaps unrequited, and I have tried to render the feeling by a somewhat psychedelic harmonỵ With this piece Pham Duy demonstrated that he is a master at putting Vietnamese poems to music - a difficult task at any time to do well, because of the tonal nature of the language which greatly restricts the freedom of the musician. Instead, the melody is remarkably free-flowing.


Xuân Thì (Springtime)
by Phạm Duy

The song was written in the short interlude between the two Vietnam wars and expresses the feeling of relief and gratefulness as peace comes. The arrangement is in the style of a pastorale.


Biệt Ly (Farewell)
by Dzoãn Mẫn

The melody is skilfully built up by gradually extending the length of the phrase, from 2 to 4 to 6 syllables, then back to 4, 2, then extending again to 7 and 11. The graceful rhythmic profile can be illustrated as below:

* *
* * * *
* * * * * *
* * * *
* *
* * * *
* * * * * * *
* * * * * * * * * * *


Lý Quạ Kêu (The Crow)
Folk Song

Something different. This short folk song from Southern Vietnam is a miniature masterpiece in the happy combination of lyrics and melodỵ It starts with a moralizing crow (the couplés parents, perhaps?) sternly telling off two young people for flirting:

Kêu cái mà quạ kêu
Kêu cái mà quạ kêu
Nam đáo tắc đáo nữ phòng
Người chưng khác họ
Chẳng nọ thời kia

Listen to the crow
Listen to the crow
What's a man doing in a girl's room?
You two are unrelated
Probably up to no good

The melody, based on Vietnamese folk music's tetratone (Re Fa Sol Do), is harsh, awkwarđsounding. Then suddenly it becomes mellow and modulates to a sweet Do Re Mi Sol tetratone as the young couple admit to their feelings:

Nay dìa thì mai ở
Bằng ngày thì mắc cở
Tối ở quên dìa

I'll leave now
But I'll stay tomorrow
We are shy during daytime
But forget to leave in the evening

And finally their voices soar up, unrestrained, as head give way to heart:

Rằng a í a ra dìa
Lòng thương nhớ thương
Rằng a í a ra dìa
Lòng thương nhớ thương...

As I leave
My heart is full of longing
As I leave
My heart is full of longing

In this arrangement for two pianos, after a straight introduction to the folk tune, the generation gap theme is developed musically. The two pianos (representing the strict old and the fun loving young) strive to dominate each other, the young's voice constantly seeking new harmonies, the old's trying to re-impose strict harmony / morality and tradition, finally causing a clashing disharmony. This section ends in a sad complaint. All is well, however, in the last section ...

Sydney composer Hoàng Ngọc Tuấn wrote the following commentary after the presentation of the piece at a meeting of Vietnamese Music Lovers - Sydney:

Lý Quạ Kêu
với hoà âm của Phạm Quang Tuấn

Bài "Lý Quạ Kêu" do Phạm Quang Tuấn viết cho song tấu dương cầm đã chứng tỏ một thành công đáng kể trong việc sử dụng nhạc đề dân ca vào sáng tác phẩm hiện đạị Tác giả đã tạo nên hai vế đối lập từ những mô thức giai điệu và tiết tấu đặc thù của bài dân cạ Vế thứ nhất là mấy câu nhạc mở đầu ở dạng tứ cung D-F-G-C ("kêu cái mà quạ kêu", và "nam đáo tắc đáo nữ phòng"). Theo PQT, vế này tượng trưng cho thái độ của thế hệ già. Vế thứ hai khai triển dạng ngũ cung C-D-E-G-A ("bằng ngày thì mắc cở, tối ở quên dìa..."), tượng trưng cho thái độ của thế hệ trẻ. Qua phân tích, ta có thể thấy ở hai vế có những đặc tính tương phản tổng quát như sau:

Vế già: tứ cung; âm vực trầm; hợp âm đánh chùm dày nốt; giai điệu ngắn và khô khan; tiết tấu đều đặn và dứt khoát; cường độ mạnh.

Vế trẻ: ngũ cung; âm vực cao; hợp âm mỏng; giai điệu dài hơn và mềm mại; tiết tấu uyển chuyển; cường độ nhẹ hơn.

Trên cơ sở tương phản này, tác giả đã thực hiện một cuộc nhạc thoại (musical dialogue) mang rõ kịch tính.

Về phương diện cấu trúc, bài này có thể chia làm 3 phần:

Phần 1: giới thiệu các nhạc đề chính. Toàn bài dân ca được diễn tấu theo cách đơn giản. Tuy nhiên, PQT đã biến cải vài điểm: câu "quạ kêu nam đáo" được bỏ đi (có lẽ để tiết tấu các vế được cân phương hơn); thêm các đoạn lập lại sau mỗi câu (có lẽ cũng cùng lý do vừa nêu).

Phần 2: khai triển sự tương phản giữa các nhạc đề. Tính cách đối lập giữa các vế được phát triển sâu về chuyển thể hợp âm, và rộng về tăng trưởng giai điệụ Ưu điểm của tác giả là ở chỗ táo bạo dựng nên những cầu chuyển thể (modulation) xa và rất mới lạ so với cách phát triển hợp âm thường thấy trong nhạc Việt nửa thế kỷ qua; việc khai thác những modulations Tây phương làm cho bản nhạc mang đậm tính đương đại (contemporary), và thoát ra khỏi những khuôn sáo dân tộc tính giả tạo nhan nhản trong nhạc Việt. Về tiết tấu, tác giả cũng áp dụng rất tốt những nhịp chỏi và nhịp ngoại, khiến cho bản nhạc có những cơ hội thoát ra khỏi cái khung 2/4 quá đều đặn và mộc mạc. Về giai điệu, PQT đã mạnh dạn khai thác những quãng âm Tây phương bên cạnh những quãng chuyển hệ (metabole) ngũ cung, khiến dòng nhạc rất trôi chảy và phóng túng (nhiều chỗ gần như một câu nhạc jazz). Tuy nhiên, điều cần nhấn mạnh là tác giả vẫn không đi quá xa khỏi không khí dân tộc; tất cả những hợp âm mới đều bị hút về quỹ đạo tứ cung và ngũ cung một cách hợp lý.

Cuối phần 2, các vế đối lập được phát triển mọi mặt để nâng cao thành một cao trào (climax). Rồi có một đoạn nhạc ngắn chậm rãi xuất hiện, với phong cách ngâm ngợi hay kể lể theo kiểu tự do (ad libitum). Đoạn này lập tức mang tính thi ca vào bản nhạc, và dẫn người nghe trở về với không khí dân gian Việt Nam, sau khi đã đi qua một hành trình thú vị của sự tưởng tượng phóng khoáng bằng âm nhạc.

Phần 3 là sự tái lập các nhạc thức cơ bản của ý nhạc. Các nhạc đề lại được tái hiện và dẫn đến kết thúc.

Nhìn chung, tác phẩm này đã khai thác được một số những cách thế sáng tạo mới mẻ cho nhạc Việt Nam. So với các tác phẩm khí nhạc hiện có trong nửa thế kỷ qua ở Việt Nam, tác phẩm này có được cái bạo dạn, phóng túng cần thiết để làm mới cái ý niệm "dân tộc tính" vốn rất hẹp hòị Chỉ xin góp ý với tác giả đôi điều, rằng bản nhạc này còn quá ngắn, chưa tạo được một sức nặng mỹ thuật có tầm cỡ. Nên đặt nó vào trong một liên khúc (suite), như một chương, giữa ít là 4 hoặc 5 chương nữạ Về tiết tấu, nên tạo sự co dãn nhiều hơn nữa (ví dụ: đem nhịp 5/4, 7/4 vào) để tránh cảm giác nhạc múa, và thực hiện kịch tính tốt hơn. Một điều nữa, bài này còn khá dễ nghe; tác giả nghĩ xem có nên làm cho âm nhạc phức tạp hơn không (?). Thông thường, bản nhạc càng khó nghe, càng khó quên.

Hoàng Ngọc Tuấn


Cam Khuc 1, 2, 3
Pham Quang Tuan

In these pieces I discard normal melodies, rhythms and harmonies in order to express what cannot be said. Listeners have said that the pieces seem to describe "states of mind" or "broodings (băn khoăn)" and that's close enough. In Cam Khuc 1, the melody is condensed into single notes or chords. In Cam Khuc 2, rhythm, melody and harmony are broken up, randomized and mixed, strong beats are avoided to give an impressionistic effect. Both pieces are based mainly the pentatonic scalẹ The different sections can be broken and reassembled as the performer sees fit.

A listener thought that Cam Khuc 1&2 sounded like Van Cao playing with his elbows. So Cam Khuc 3 could be called Van Cao playing with Elbows and Knees While Drunk.


Da Khuc (Nocturne) Hoang Ngoc Tuan pointed out the jazz character in this well known poem by Thanh Tam Tuyen. I gave the melody a shifting tonality which will take some time to work out, helped by a polytonal harmony. The melody never comes to rest on the tonic (whatever it is) and ends on a note which is not in the scale - in fact, a tritone away from the tonic. Tritone intervals (jumps of six semitones) and other suđen changes make the melody often harsh to the ear at first and very difficult to sing. The rhythm is irregular although not too difficult to follow if you are familiar with jazz. Thanh Tam Tuyen's verses have been slightly rearranged:

Anh sợ những cột đèn đổ xuống
Anh sợ những vòng dây sẽ cuốn lấy chúng ta
mọi hy vọng bị bóp nghẹt
nên anh dìu em,
nên anh dìu em,
nên anh dìu em,
dìu em đi xạ..

Đi anh sẽ dìu em vào công viên
Đi anh sẽ ngồi gần và anh sẽ níu em
để kéo dài niềm hy vọng
môi anh tìm em
môi anh tìm em
môi anh tìm em
tìm em đắm đuối ...

Ôi môi em như mật dắng
Như móng sắc thương đau
Ôi anh như thằng khùng điên
Ôm em trong tay mà nhớ em, nhớ em ngày sắp tới ...

Chiếc kèn hát mãi than van
Điệu nhạc gầy níu nhau tuyệt vọng
Sao tuổi trẻ quá buồn
Sao tuổi trẻ quá buồn
Sao con mắt giận hờn...

Anh bỗng muốn được làm thi sĩ
Muốn trong quán rượu buồn tìm chút dáng Paris
và anh tìm
nửa đêm Hà_nội
trong ánh đèn đêm
trong ánh đèn đêm
mờ xạ.. xa xôi...

Đi anh sẽ dìu em vào công viên
Đi anh sẽ ngồi gần và anh sẽ níu em
để kéo dài niềm hy vọng
môi anh tìm em
tìm em đắm đuối ...

Ôi môi em như mật dắng
Như móng sắc thương đau
Ôi anh như thằng khùng điên
Ôm em trong tay mà nhớ em, nhớ em ngày sắp tới ...

Chiếc kèn hát mãi than van
Điệu nhạc gầy níu nhau tuyệt vọng
Sao tuổi trẻ quá buồn
Sao tuổi trẻ quá buồn
Sao con mắt giận hờn...

Hoàng Ngọc Tuấn commented in depth about the relationship between melody and lyrics and how innovation in one will lead to innovation in the other ("Vấn đề nâng cấp và cách tân ca từ" trong tienve.org).

Go to main music page